12/03/2010

... THẦM SUY NGHĨ ...

Lúc bé, tưởng khóc là buồn, nhưng bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, đầu óc cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn.

Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình.

Lúc bé, tưởng cô đơn ở nơi đâu xa lắm, chỉ có ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.

Lúc bé, tưởng yêu là hạnh phúc, lớn rồi mới biết yêu còn có khổ đau.

Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta mới biết không bao giờ bé trở lại được.

Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ đi, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn luôn đó mãi.

Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cả thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình...

Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn thì lại cuống cuồng... chỉ vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả.

Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết tình yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất.


(post by Phan Vũ Anh Thư)

11/27/2010

Thông báo lịch thi HK5 (HK1 NH 2010-2011)

Thông báo đến các bạn lịch thi HK5 nha, nhìn chung thời gian giãn cách của từng ngày thi cũng khá nhiều nên các bạn cố gắng ôn tập để thi cho tốt nghen, hi

(Bấm vào đây hoặc vào hình để xem rõ hơn nha)



Chúc các bạn thi thật tốt hen!

(post by tanluan@ymail.com)

11/06/2010

SINH NHẬT LẦN THỨ 2 CỦA NHÓM

Ăn SINH NHẬT no nê gần 2 tuần rồi mới có thời gian viết 1 bài cho buổi tiệc ngày hôm đó.Thế là cũng được 2 năm nhóm chúng ta gắn bó bên nhau rồi nhỉ?????.......Biết bao nhiêu là vui buồn ,giận hờn...............nhưng CHI nghĩ mọi nổi buồn cũng được xóa nhòa vào ngày hôm ấy.....đúng hem nè....

Buổi tiệc được tổ chức tại nhà MAI HEO (một người bạn ăn nhậu của nhóm)kaaaaaaaa..........buổi tiệc được chuẩn bị lúc 10g sáng.........các bạn trai nhóm mình phải thương thương các bạn gái nhóm chúng ta nhìu nhìu ấy nhé........buổi tiệc hoành tráng vậy cũng nhờ vào công của chị em phụ nữ nhóm mình đó nha..........sau một hồi cặm cụi và vất vả .........buổi tiệc cũng được bắt đầu............


Nào là món lẩu thái cay cay chua chua nè.........món cơm chiên dương châu thơm phức .........món gỏi ngói sen của bạn MÓM ai cũng khen nè..........àh quên còn món chân gà nướng, sườn nướng và tôm nướng của NGUYÊN( bạn của MAI HEO) nữa chứ.....vô cùng ngon và hấp dẫn luôn.........
Vui nhất là nhóm mình sau khi ăn xong mấy món kia tự nhiên ai cũng xách ly xách chén chạy ra ngoài sân ngồi quây quần bên cái lò than............cùng nhau ăn đồ nướng........thật sự là rất ấm áp và thú vị ..........biết bao nhiêu câu chuyện vui được nhắc lại làm cả nhóm cười nổ bụng ..........biết bao nhiêu tâm sự được phơi bầy ..........CHI nghĩ rằng nhóm mình không ai có thể quên được .........


Thì ra điều bất ngờ mà mấy cu nhóm mình muốn dành cho các chị em là một cái bánh kem chúc mừng phụ nữ ngày 20/10 ........nhưng nào ngờ bị MÉN phá vỡ kế hoạch thành bánh kem sinh nhật nhóm.......làm gì đi chăng nữa thì quyền lực cũng vào tay phụ nữ......rất ư là cảm ơn mấy bạn trai nhé...........


AAAAAAA......đúng rùi nhắc đến chuyện khó quên thì phải nhắt tới vụ bạn LUẬN làm một câu hò dài ơi là dài vào ngày hôm đó........người lãnh chịu hậu quả là cu TÂM và MAI HEO......2 người quét dọn vệ sinh giỏi.........kaaaaaaaaa.......và một câu chúc shock ơi là shock của SẾP DUY "chúc các bạn gái nhóm mình ngày càng nữ tính hơn" làm cả đám con gái phải trợn mắt............Qua buổi tiệc hôm đó phải cảm ơn công lau nhà của bạn MAI HEO nhìu nhìu ..............





KẾT THÚC BUỔI TIỆC RA VỀ MÀ LÒNG AI CŨNG THẤY NAO NAO NGHĨ VỀ NGÀY NÀY VÀO NĂM SAU .......KHÔNG BIẾT NHÓM CHÚNG TA CÓ CƠ HỘI GẶP NHAU ĐÔNG ĐỦ NHƯ THẾ NÀY KHÔNG NỮA........MONG RẰNG VÀO SINH NHẬT NHÓM LẦN THỨ 3 CÁC BẠN ĐỀU CỐ GẮNG HẾT SỨC, HẾT MÌNH ĐỂ CÓ NGÀY SINH NHẬT VUI NHƯ HÔM ĐÓ NỮA NHÉ .........
MỘT KỶ NIỆM KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ........HAPPY BIRTHDAY NHÓM 4 08CQT2
(POST BY VOTHIYENCHI XINH DEP)

9/10/2010

Party tại KDL Vườn Xoài - Tổ chức SN cho Uyên và Duy ấy mừ

Lâu lắm rùi mới có party áh. Hum nay nguyên hội kéo nhau lên KDL Vườn Xoài - Đồng Nai. Tổ chức tiệc - Mừng SN muộn cho Uyên và SN sớm cho Duy (tại nguyên đám chỉ có rãnh vào ngày hum nay thui nên fải chịu thiệt thòi vậy, hix) Sáng hẹn từ sớm lắm 7h lận mà cuối cùng tới gần 8h mới xuất phát. Từ Suối Tiên lên đó chỉ mất hơn 30p thui, tới nơi, được cái KDL cũng thoáng, mát. Nguyên đám thuê cái chòi, bắt tay nấu nướng. Xong xuôi, kéo nhau lại ăn uống, ăn uống xong là nằm lăn ra hết, hình như no rùi cái là nó làm biếng hay sao áh. Há há! Rùi tới 2h đám kéo nhau đi trượt cỏ, ta nói nó dzui wá trời, mà khổ thân bạn Chi ú của tui, lác hết nguyên cái chân - do tài xế Tâm lái xe trượt cỏ wá hay lun. Tội nghiệp, nghe đồn là về nhà rát lắm, hẻm bik có ngủ được hok. Tính là đi bơi tiếp, nhưng mà tại 1 số còn fải về đi về để đi học nữa nên 3h nguyên đám kéo về lun. Kết thúc một ngày picnic cũng tương đối dzui dzẻ, tương đối vì hum nay đi hẻm đủ, thiếu Hà vs Linh Đa nên chưa có xôm j mấy,nhưng thiếu thì thiếu, hum nay có thêm Nhung mụp nah, Vy nah, Mai Hương nah, nên cũng vẫn đâu vào đó, hà hà

Và đây là hình của ngày hum nay:




(post by tanluan@ymail.com)
.
.

9/09/2010

Thông báo thời khóa biểu

Hiện tại, Luận chỉ có thời khóa biểu được lấy từ kết quả đăng ký môn học thôi, chưa bik nó đã ổn định chưa, chỉ biết là tuần sau nó sử dụng được:

Thời khóa biểu nhóm 1 lớp mình nah (bấm đây hoặc vào hình để xem rõ hơn):



Còn đây là nhóm 2 (bấm đây hoặc vào hình để xem rõ hơn):



Ah, nhân tiện nhắn lun, thời gian từ nay đến 18/09/2010 là thời hạn để đăng ký học lại với khóa sau cũng như là thời hạn để đóng học phí! Xin lưu ý, ở các môn học, chỉ tăng học phí (310-330k/chỉ) chứ hoàn toàn ko tăng tín chỉ của bất kỳ môn học nào và trong thời hạn đóng học phí, các bạn có thể đóng hết, hoặc đóng trước 3.000.000đ (3 triệu đồng) chứ nếu để quá hạn, trường sẽ gạch tên ra khỏi ds lớp (năm nay quy định đóng hp hơi khắt khe 1 tí).
Chúc các bạn học kỳ này học thật tốt nha!!!

(post by tanluan@ymail.com)
.
.

8/13/2010

Thông báo về đăng ký môn học

Thông báo đến các bạn cách thức đăng ký môn học cho HK5 cũng như địa chỉ website đăng ký môn

Không dong dài hen, website đăng ký môn mới của trường mình đây http://daotao.hutech.edu.vn/
các bạn đăng nhập với tên tài khoản chính là MSSV của mình còn pass chính là ngày sinh viết dưới dạng ddmmyy (ví dụ ai sinh ngày 18/07/1989 như tui đây thì pass sẽ là 180789). Học kỳ này tụi mình sẽ được học 8 môn bắt buộc và 2 môn tự chọn đó là Văn hóa doanh nghiệp Đạo đức kinh doanh. Trường đã đăng ký sẵn 8 môn rùi, bạn nào mún học chỉ 8 môn đó thui thì chỉ cần vào tab xem học phí và bấm vào nút In học phí phía dưới khung
Học phí các môn học đã đăng ký lúc đó, sẽ hiện ra 1 trang khác, nếu ai ở nhà hoặc tiệm net có sẵn máy in thì bấm vào nút còn ko thì bấm vào nút Save rùi chọn 1 trong các định dạng file lưu, xong rùi chép vào usb hay gì gì đó ra rùi đi in. Còn bạn nào muốn học thêm 2 môn kia thì sau khi vào phần đăng ký môn rùi thực hiện thao tác để đăng ký 2 môn đó bằng cách check vào ô vuông ở đầu 1 trong 2 môn, hoặc cả 2, xong rùi bấm vào nút lưu đăng ký phía dưới và sau đó, thao tác in ấn cũng như lúc nãy. Thời hạn đăng ký từ 16/08 - 22/08 thông báo kết quả đăng ký ngày 26/08 và điều chỉnh kết quả từ 26-28/08.

Học kỳ mới bắt đầu rùi đó, chúc các bạn học thật tốt học kỳ này nha, học kỳ áp chót rùi đó, hì hì


(post by tanluan@ymail.com)
.
.

6/12/2010

Blog Việt: Ở nơi đâu cũng luôn vui vẻ nghe em!



- Mình ở xa nhau thế này, nếu có một ngày em không liên lạc với anh nữa thì sao.

- Vậy thì anh sẽ chờ em đúng 1 năm


- Tại sao lại 1 năm ?


- Một năm để anh còn đi tìm người yêu khác nữa chứ!


Họ cười. Và giống như mọi khi, họ lại tiếp tục với những câu chuyện vui vẻ.


Tình yêu của họ bắt đầu từ một tình bạn online. Dù ở xa nhau họ vẫn trao cho nhau thứ tình cảm thiêng liêng nhất của mình.


Bỗng đến một ngày, người con trai không thể liên lạc được với cô gái. Yahoo, điện thoại, mọi thứ gần như trở thành vô dụng. Người con trai vô cùng buồn bã. Có lẽ nào người con gái đã quên anh.


Một hôm, có tin nhắn gửi đến, chính từ số điện thoại của cô gái. Người nhắn tin nói rằng cô gái đã mất trong một vụ tai nạn trước đó vài hôm. Đau đớn đến tột cùng, anh gần như muốn từ bỏ tất cả mọi thứ.
Trái tim anh đã thực sự yêu, và giờ đây là tan vỡ.

Bạn bè anh nói với anh rằng anh nên quên cô đi, vì một tình yêu online thường không có kết quả, vì cô đã không còn nữa. Nhưng không, trái lại, anh lại lưu giữ tất cả những kỷ niệm về cô. Và mỗi ngày, anh lại không quên nghe lại những tin nhắn bằng lời nói mà trước đây cô gửi cho anh. Anh nhớ cô gái rất nhiều.


- Nhóc ah, em giờ ra sao. Em giờ có vui không? Em có nhớ về anh không? Nhóc ah, anh nhớ em rất nhiều. Ở nơi đâu cũng luôn vui vẻ nghe em.


- Nhóc ah, lại một tối thứ 7 nữa rồi, lại một tuần nữa anh phải xa em. Nhóc ơi, em bây giờ ra sao, em đang làm gì, em có nhớ anh không? Nhóc ơi, anh nhớ em rất nhiều. Ở nơi đâu cũng luôn vui vẻ nghe em.


Mỗi cuối tuần, trước 12 giờ tối thứ 7, dù cho có bận rộn đến như thế nào, người con trai vẫn không quên comment vào blog của cô gái. Những lời lẽ nhớ thương và đau đớn, luôn kết thúc bằng:
Ở nơi đâu cũng luôn vui vẻ nghe em.


Thời gian thấm thoắt, gần một năm trôi qua. Người con trai vẫn giữ nguyên thói quen comment vào blog cô gái trước 12 giờ tối thứ 7. Anh nghe lại những audio tin nhắn của cô, rồi chỉ biết ngậm ngùi.

Một hôm, anh nhận được tin nhắn từ số điện thoại của cô gái.


- Anh ơi, anh giờ thế nào rồi, anh có khỏe không? Ngày mai, em muốn gặp anh được không?


Sáng hôm sau, hai người gặp nhau. Là cô gái, là chàng trai. Chính họ, 1 năm trước đây, họ là những người đã có một tình yêu thắm thiết. Trông cô chững chạc hơn so với những hình ảnh qua blog, webcam mà anh được xem trước đó rất nhiều.


- Em có khỏe không?


- Em khỏe !


- Em có người yêu chưa?


- Dạ!


Câu trả lời gần như không cần suy nghĩ như muốn nói với anh rằng: Cô đã có người yêu, và giờ đây cô đang rất hạnh phúc,
anh hãy quên cô đi.

Cuộc trò chuyện của 2 người yêu nhau sau gần 1 năm xa cách, không liên lạc diễn ra chóng vánh đến lạ kì. Có thể, họ chỉ quen trò chuyện online, có thể họ vẫn chưa quen với việc gặp nhau ngoài đời, nhưng nó giản đơn quá, nhanh quá, bình thường quá. Rồi 2 người chia tay nhau.


Cô gái nuối tiếc và hụt hẫng,
cô không hiểu tại sao cô lại không thể nói gì, không thể làm gì, mặc dù cô đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc gặp này.

Tối thứ 7, như thường lệ, cô lại ẩn nick và online. - Đêm nay chắc sẽ không có comment blog nữa. Chắc vậy - Cô nghĩ thế. Nhưng rồi trong lúc vẫn còn đang nhớ về cuộc gặp lúc sáng, cô chợt nhận được conment của chàng trai.


- Nhóc ah, giờ em đang ở đâu? Em có nhớ anh không không? Nhóc ơi, anh nhớ em rất nhiều. Ở nơi đâu cũng luôn vui vẻ nghe em.


Vẫn là những conment ấy, vẫn luôn kết thúc bằng: "
Ở nơi đâu cũng luôn vui vẻ nghe em". Hình như cuộc gặp sáng nay đối với anh không hề có ý nghĩa. Hình như, trong suy nghĩ của chàng trai, người con gái mà anh mới gặp sáng nay và Nhóc con mà anh đã từng yêu là hai người khác biệt. Cô bật khóc và chợt nhớ rằng cô nợ anh rất nhiều lời xin lỗi, cô nợ anh rất nhiều lời giải thích.

Cô tự nhủ với mình, tuần sau, sáng thứ 7, cô sẽ đến bên anh, sẽ nói với anh tất cả mọi điều, rằng vì sao lại lại có tin nhắn kia, rằng vì sao cô đã không liên lạc, hồi âm cho anh trong suốt gần 1 năm, rằng vì sao cô vẫn còn sống mà vẫn cứ để anh nghĩ cô đã chết. Cô muốn nói với anh, tình yêu của cô bấy lâu nay dành cho anh vẫn chưa một lần thay đổi. Cô rời xa anh vì cô biết khoảng cách về địa lý, về sự khác biệt giữa 1 chàng sinh viên năm cuối và 1 cô gái học hành dang dở, cô muốn anh hạnh phúc bên một người con gái khác.


Cô muốn nói với anh rằng: Cô vẫn âm thầm đọc những tin nhắn của anh vào cuối tuần để rồi lại bật khóc sau khi đọc chúng. Chính những tin nhắn đó đã truyền cho cô nghị lực để không ngừng cố gắng trong suốt thời gian qua, và giờ đây, cô đã là cô chủ của một cửa hàng thời trang nhỏ ở một nơi không quá xa nơi anh ở. Cô muốn nói với anh rằng: cô vẫn yêu anh, vẫn chờ anh, vẫn chưa yêu một người nào khác.
Và nếu một trong 2 người có ai đó ra đi, cô sẽ là người bước sau.

Một tuần trôi qua, cô tìm đến bên anh, chờ anh. Nhưng không. Anh đã không còn ở đây nữa. Chuyến bay sớm từ sáng tinh mơ đã đưa anh tới một nơi hoàn toàn xa lạ, nơi anh sẽ làm việc ở đấy, và có thể sẽ không bao giờ trở lại. Cô khóc nức nở. Cô hận mình tại sao lại không thể nói với anh được nhiều hơn những gì mà cô đang nghĩ. Cô trở về nhà với chút sức lực cuối cùng. Tối thứ 7, và như thói quen, cô lại mở blog để đọc lại những comment của anh. Một conment đã gửi tới từ đầu chiều:


- Nhóc ơi, em có khỏe không? Em bây giờ ra sao? Anh đã chờ em, đúng 1 năm như lời hứa ban đầu. Bây giờ thì anh phải đi rồi, nhưng không phải là vì đi tìm tình yêu khác đâu, bởi vì anh đã yêu em, và sẽ chỉ yêu em thôi. Có thể anh sẽ không vào lại yahoo này nữa, và anh sẽ không comment cho em nữa, nhưng những ký ức của anh về em, về tình yêu anh dành cho em, anh sẽ không bao giờ quên. Chúc em hạnh phúc bên người mình yêu. Nhóc ơi, ở nơi đâu cũng luôn vui vẻ nghe em.


" Chúc em hạnh phúc bên người mình yêu " Nó không dành cho Nhóc con ngày trước. Cô gục xuống bàn và chỉ biết khóc, những tiếng khóc muộn màng.


"Trong tình yêu, sự cao thượng đôi khi đặt không đúng chỗ sẽ chỉ khiến cho cả hai người cùng đau khổ. Tình yêu là phải cùng nhau chia sẻ để vượt qua những khó khăn chứ đừng bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là gánh nặng mà rời xa người ấy. Nhóc ơi, anh vẫn không biết vì sao em lại muốn rời xa anh khi mà chúng ta đang có những kỷ niệm đẹp, rằng vi sao em muốn anh nghĩ rằng em đã chết… Anh đã tin rằng đấy là sự thật, và anh đã thực sự rất buồn. Để rồi giờ đây.... Nhóc ơi, những kỷ niệm về em, những tin nhắn của em, những lời nói của em, tất cả anh sẽ không bao giờ quên. Anh viết nên câu chuyện này, và muốn nói với em rằng: Dù thế nào đi nữa thì ở trong anh có một vị trí không bao giờ thay đổi - Vị trí ấy anh sẽ dành cho em !

(post by tanluan@ymail.com)

.
.

5/23/2010

Khoảng trống....


Có 2 từ thuờng lặp đi lặp lại trong entry của nhìu bạn trẻ là buồn và cô độc,
Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà ko từng trải qua cảm giác đó. Cô độc. Đó là những lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh ngay giữa chốn đông người, đang quây quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách, đang cùng bạn bè vui đùa mà vẫn thầm tự nhủ:"Nào có ai hiểu lòng ta"

Cô độc. Đó là khi thấy tâm sự ngổn ngang trong lòng mà ko biết tỏ cùng ai, kể cả cha mẹ hay người bạn thân thiết nhất. Là khi ta thấy mình như bị bỏ lại đằng sau trong 1 thế giới đang rộng ra mãi. Là khi ta thấy tràn ngập trong tâm hồn mình 1 nỗi buồn dai dẳng ko tên. Và rất nhìu khi, chỉ là nỗi buồn vô cớ.

Cô độc là 1 tâm trạng đáng sợ. Có người trốn chạy sự cô độc bằng cách....ngủ vùi. Có người cố lấp đầy nó bằng niềm vui ồn ào ở vũ truờng hay những trò tiêu khiển, có người gặm nhấm nó bằng nuớc mắt. Có người thăng hoa vào nghệ thuật. Nhưng cũng có người bị nó bủa vây ko lối thoát, để rồi tìm đến cái chết chỉ vì cảm thấy quá cô đơn. Ít hay nhìu, khi rơi vào sự cô độc, chúng ta đều cảm thấy tâm hồn mình chỉ còn là 1 khoảng không đáng sợ, và ta tự hỏi: "Phải làm sao để lấp đầy khoảng trống này đây?"

Nhưng bạn bít ko???Những khoảng trống đó ko phải để lấp đầy.

Bản chất của con người vốn là sự cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những nguời cởi mở, vui tính nhất, hay những người đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn lun có nhưng khoảnh khắc ko bít chia sẻ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta đối diện với chính ta. Ko phải vì chia tay 1 người bạn, hay mất đi 1 nguời thân, hay khi 1 mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn luôn ở đó, trong mọi con người.

Tôi sẽ đọc cho bạn nghe bài thơ haiku:

Những lỗ trống trong củ sen
Khi ta ăn
Ăn luôn cả nó

Bạn thấy chăng??? Những lỗ trống là 1 phần của củ sen, cũng như sự cô độc là 1 phần của đời sống. Vì vậy, hãy nhìn thẳng vào nó. Đừng ngại nói:" Tôi đang bùn. Tôi cảm thấy cô độc" nếu bạn muốn đc chia sẽ. Nhưng đừng ngại nói "Hãy để tôi 1 mình lúc này" nếu bạn thực sự muốn vậy. Đừng ngại vì đó là điều bình thuờng. Tất cả mọi người trên thế gian này đều thế. Chỉ khác nhau ở 1 điều: cách chúng ta đối xử với nó. Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống. Bạn càng muốn trốn chạy thì nó càng bám đuổi. Bạn càng muốn vùi lấp thì nó càng dễ dàng quay lại vùi lấp chính bạn. Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cách lấp đầy những khoảng trống ấy, nhưng cũng đừng để nó vùi lấp chúng ta. Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nóvà bình tĩnh đối diện.

Người ta gọi tuổi mói lớn là "tuổi biết buồn ". "Biết buồn" tức là đã chạm ngõ cuộc đời rồi. Biết buồn tức là khi nhận ra sự hiện hữu của khoảng trống tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó, hãy dành cho sự cô độc 1 khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như 1 căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng đó, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh, tranh thủ những khoảnh khắc đó để khám phá bạn thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bứoc ra,khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thuờng ngày vốn lắm nỗi bùn nhưng cũng ko bao giờ thiếu niềm vui.


(post by tanluan@ymail.com)
.
.

5/04/2010

Lịch thi và hình ảnh hôm cắm trại tại Suối Tiên

Thông báo đến các bạn lịch thi HK2 của tụi mình nè (bấm vào đây hoặc vào hình để xem rõ hơn) :


Và đây là những hình ảnh hôm cắm trại tại Suối Tiên (26/04/2010)



(post by tanluan@ymail.com)
.
.

4/04/2010

2 câu chuyện về hạnh phúc

Chuyện thứ 1:



Ngày xưa, có lần “tập đoàn” yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người.
Một yêu tinh nói: - Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quí giá của con người đi, nhưng giấu cái gì bây giờ?

- Biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được ấy!

- Thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất của thế giới xem.
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay: - Không được
Con người rất khỏe mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu.
Một yêu tinh khác lại có ý tưởng: - Vậy ta giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?

Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối:
- Không, con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người cũng sẽ biết.
- Hay để nó ở một hành tinh khác đi!

Tuy nhiên, một yêu tinh lớn tuổi đáp: - Không được, con người rất thông minh. Càng ngày, họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi.
Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt một yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến: - Tôi biết ta nên giấu hạnh phúc ở đâu rồi! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp nơi khắp chốn và bao giờ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó thì người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!

Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó, rất nhiều người mải mê đi kiếm hạnh phúc mà không biết nó đã được giấu ngay trong tâm hồn mình!

Chuyện thứ 2

Ngày xưa, rất lâu rồi, chó con hỏi chó mẹ:
- Mẹ ơi hạnh phúc là gì?
Chó mẹ bảo hạnh phúc là cái đuôi con đấy!
Và thế là chó con quay lại tóm cái đuôi của mình, nhưng không tài nào tóm được, chú ngồi xuống oà khóc, và lại hỏi mẹ:
- Tại sao con không thể nào bắt được hạnh phúc hả mẹ?
Chó mẹ mỉm cười và nói rằng: "Con trai, tại sao con không tiến về phía trước và hạnh phúc sẽ theo sau con".

Các bạn thấy sao, hạnh phúc là những điều thật đơn giản và giản dị phải không, vậy tại sao chúng ta cứ phải đi tìm cho mình hạnh phúc nhỉ khi mà hạnh phúc luôn đi theo mình, luôn ở trong chính tâm hồn của mình; hãy sống, hãy quan tâm tới mọi người và hãy cảm nhận hạnh phúc mà chúng ta đã được ban tặng các bạn nhé!!!

(post by tanluan@ymail.com)
. .

3/11/2010

VIẾT TRÊN CÁT

Có hai người bạn thân cùng bị lạc đường trong sa mạc. Họ cứ đi mãi đi mãi và đến một thời điểm trong cuộc hành trình, họ bắt đầu tranh cãi với nhau xem đi hướng nào để thoát ra. Không kiềm chế được sự tuyệt vọng, 1 người đã tát vào mặt người kia 1 cái “bóp”, lạnh gáy! Người kia tuy bị đánh đau nhưng ko nói gì, chỉ viết 1 dòng chữ trên cát: “Hôm nay người bạn thân nhất đã tát tôi.”

Họ lại đi tiếp đến 1 ốc đảo có 1 hồ nước lớn. Người bạn lúc nãy bị đánh vì vội vàng cúi xuống uống nước nên trượt chân chìm xuống hồ. Người bạn kia vội nhảy xuống cứu anh ta lên. Sau mọi việc, người bị té lại khắc 1 dòng chữ lên phiến đá: “Hôm nay người bạn thân nhất đã cứu tôi!” Người bạn kia ngạc nhiên hỏi: “Tại sao khi nãy tôi đánh cậu, cậu viết lên cát, còn bây giờ lại khác lên đá!?”

Người kia mỉm cười đáp: “Khi người bạn làm ta đau, hãy viết lên cát để ngọn gió của sự tha thứ thổi qua mang nó đi cùng. Còn khi điều tốt lành đến, hãy khắc nó lên đá như khắc thành kỷ niệm trong tim, không có cơn gió nào xóa đi được.”

(post by VÕ THỊ YẾN CHI)
.
.

2/27/2010

Birthday Hà (27/02/2010)

Hum nay, nhóm chúng ta đã có bữa tiệc đầu năm tại khu quán ăn bên khu vực Thủ Đức, trước là để họp mặt nhóm đầu năm mới nhưng để mừng cho bạn Hà của chúng ta được thêm 1 tuổi mới là lý do chính của bữa tiệc ngày hum nay. Nhóm mình bữa nay tiến bộ lắm nha, chỉ đi xê xích giờ hẹn có 1 chút xíu thui ak, hehe. Quân số nhóm mình hum nay thiếu mất 2 bạn đó là Thư - cối xay (chắc là ăn Tết kỹ quá đây, đến giờ vẫn chưa lên lun) và Uyên - móm (chắc bận chuyện riêng j đó mà) nhưng bù lại có Sang - bạn trai của Hà, Tâm - bạn gái Quân và Diễm - bạn gái tui làm cho buổi tiệc xôm tụ hẳn ra. Công nhận nhóm mình càng ngày càng lên level nha, chèo thấy sợ lun, ko còn cái kiểu e thẹn ngại ngùng như hồi đầu nữa. Ôi.... nhưng mà như vậy mới đã mới dzui đúng hok nah. Nói chung tiệc hum nay dzui nhưng có cái phục vụ quán lâu quá làm cho nhóm mình phần nào mất hứng lun. Tàn tiệc ở đây, Luận phải về trước, hình như nhóm mình còn có tăng 2 nữa thì phải, hehe. Bạn nào đi tăng 2 về up thêm vô blog mình để thêm phần xôm tụ nữa nha, kaka. Ah, quên cái quan trọng nah, nhóm mình chúc Hà một tuổi mới ngày càng trẻ ra, xinh đẹp ra, học thật tốt và một tuổi mới với nhìu thành công sẽ đến nha. HAPPY BIRTHDAY TO U!

Và đây là hình ảnh của ngày hum nay nah, hehe:



(post by tanluan@ymail.com)
.
.

2/14/2010

Năm mới đã đến!!!! Entry vài dòng

Thời khắc giao thừa cũng đã đến. Vậy là chúng ta đã bước sang năm mới: Canh Dần 2010. Luận chúc tất cả các thành viên nhóm mình một năm mới thật nhiều niềm dzui, mọi sự đều như ý muốn và một năm mới thành công trong cuộc sống cũng như luôn đạt kết quả tốt trong học tập nha!!!

(post by tanluan@ymail.com)
.
.

2/11/2010

Lời kết cuối năm: Mùa xuân đang về

Mấy hum nay, nhóm mình đã về quê hết gần phân nửa rùi, chỉ còn lại vài đứa; 1 trong số đó là dân Sài thành số còn lại là do bận bịu 1 số chuyện nên về sau thui. Không bik các bạn có thấy nôn nao hay cảm xúc nào với cái Tết Nguyên Đán đang đến gần hay không, riêng Luận đây thì đã thấy cái Tết Canh Dần tràn ngập khắp nẻo đường Sài Gòn. Người người đi mua sắm Tết, tất bật với việc dọn dẹp nhà cửa cho tươm tất, những hàng dưa hấu, những hàng hoa cúc ven đường; chợ hoa mọc lên khắp khu vực trung tâm. Và đặc biệt là đường Hoa Nguyễn Huệ đã được khai mạc báohiệu một năm mới đang cbị bắt đầu và cũng là một năm cũ đang chuẩn bị kết thúc.Năm vừa qua, nhóm chúng mình đã trải wa bik bao nhiu sự kiện với những vui có buồn có, trong chuyện học tập lẫn vui chơi. Nghe sao mâu thuẫn quá nhỉ, nhưng thôi, bạn bè với nhau cả, như vậy sẽ càng hiểu nhau nhìu hơn đúng hok nah. Hì hì. Năm vừa qua, cũng đánh dấu 1 sự kiện đó là nhóm 10 đứa của tụi mình kết nạp thêm 1 thành viên mới, cũng ko kém phần sôi nổi; bên cạnh đó, chuyện học tập, nhóm chúng mình cũng chưa cố gắng hết mình đó nha, mong rằng sang học kỳ sau cũng như năm mới, tất cả các thành viên nhóm mình sẽ lấy lại được phong độ như lúc nào và càng ngày càng đoàn kết với nhau hơn nữa nha. Với truyền thống học là 9 mà ham dzui là 10 nghen. hì. Chúc tất cả các bạn nhóm mình 1 năm mới thật thành công, gia đình vui vẻ sum vầy, sức khỏe dồi dào và đặc biệt là lì xì đầy túi đó nghen, để vô năm còn lì xì cho Luận nữa, keke.

Nhân đây, thay mặt nhóm 4-08CQT2, xin chân thành cám ơn tất cả các bạn, những ai đã ủng hộ blog của nhóm trong gần 2 năm qua và cám ơn những ai đã từng vào đây một hoặc nhiều lần. Gửi lời chúc chân thành nhất đến tất cả các bạn. Chúc các bạn một năm mới Canh Dần - 2010: Vạn Sự Như Ý, Cầu được ước thấy và một năm mới thật sung túc!

HAPPY LUNAR NEW YEAR!!

(post by tanluan@ymail.com)
.
.

2/02/2010

Cập nhật sự kiện...

Mấy nay nhóm mình bận bịu wá, nên để blog bụi đóng lớp lun òi, thui thì hum nay Luận refresh blog nhóm mình vậy. Số là thời gian wa, phần chuẩn bị thi phần học rùi phần đi chơi nhìu wá nên cũng lười viết blog. Ăn Noel xong cái là nhóm mình ráo riết ôn tập để cbị thi HK; nói chung thi kỳ này ko được tốt cho mấy nhưng mà thôi ko sao sẽ cố gắng hơn ở lần cải thiện mấy bạn nhá. Thi xong, cả đám kéo nhau ra đảo Dừa Lửa ở Đồng Nai vừa tắm sông vừa quậy 1 trận tưng bừng ngoài đó cho tới chiều. Đi xong về, cbị bắt đầu học kỳ mới. Đi học được tuần đầu, tuần sau đã có 1 buổi ngoại khóa ở bến Nhà Rồng (vì học tư tưởng Bác mừ). Xong đâu đấy, đến tuần kế tiếp, dường như cái cảm giác thèm đi chơi xa vẫn còn nên lại kéo nhau lên núi Bà Đen, ôi trời, chuyến đi j đâu mà oải dễ sợ nào là dính giấy tờ với cả CSGT làm chuyến đi mất dzui.

Vài hình trong giai đoạn vừa wa nah:
Đầu tiên là chuyến đi núi Bà



Kế đến là buổi học ngoại khóa Tư tưởng HCM



Và cuối cùng là chuyến đi đảo Dừa Lửa




(post by tanluan@ymail.com)
.
.

1/10/2010

Thời khóa biểu học kỳ 4

Gửi đến mí bạn TKB của học kỳ 4 này nha: bắt đầu học từ ngày 12/01/2009 nha:

TKB Nhóm 1 dành cho: Chi, Quỳnh Dao, Duy, Linh Đa, Thu Hà, Luận
(bấm vào đây hoặc vào hình để xem rõ hơn)


TKB Nhóm 2 dành cho: Quân, Tâm, Thư, Tùng, Uyên
(bấm vào đây hoặc vào hình để xem rõ hơn)


Chúc nhóm mình học kỳ này học tốt hơn so với học kỳ vừa rùi nghen.

(post by tanluan@ymail.com)
.
.